Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

muathucu

Mùa thu xưa cũ, tình yêu em đã dành cho anh, mãi mãi giấu ở nơi đáy sâu của trái tim...
Biết bao giờ mới được trở lại bên nhau như những tháng năm xưa cũ
Như những buổi tối mùa thu đi bên nhau, không nói một câu, nhưng đã hiểu nhau tất cả
Ôi, nhớ ơi là nhớ
Người là định mệnh của đời ta
Dù rằng, chúng ta đã mãi mãi lỡ hẹn, ở kiếp sống này

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2009

Ba năm ra trường. Hai năm 8 tháng đi làm. Chuyển qua 4 cơ quan. Kể ra cũng là một kỷ lục nhỏ cần phải suy ngẫm. Điểm chung nhất của các cơ quan đều là một tờ báo mới lập hoặc là một dự án bắt đầu triển khai. Và sự kết thúc của nó cũng đồng thời với thời điểm ra đi của mình. Tóm lại? được gì và mất gì? nếu có thể rành rọt từng điểm như việc đếm tiền thì hóa ra chẳng qua dễ dàng. Nhưng cho đến thời điểm này, đầu óc mình vẫn như đang ở trên mây nên chả thể đánh giá và tổng kết những được, mất của đời. Chỉ biết rằng, hiện tại mình đang nạp quá nhiều kiến thức, đau đáu với quá nhiều bức xúc, chất chứa quá nhiều năng lượng mà vẫn chưa tìm được một điểm nút để bung xả tất cả. Bỗng dưng sáng nay đọc lại lá thư của một người bạn viết cho mình ngày 21.6.2007, đại ý là cứ đi rồi sẽ đến, cứ ước rồi sẽ thấy, cứ làm rồi sẽ đạt được điều mà mình mong muốn. Nhưng có những thời điểm, mình chả thể làm được điều mình muốn, mình đã có nó rồi nhưng lại tuột tay làm mất nó... và thời gian cứ trôi đi và người ta bất lực vì đã không thể lấy lại những điều đó. Cuộc đời mình đã trải qua biết bao nhiêu cung bậc như thế. Có những thứ đã nằm ở trong tay chỉ cần đi tiếp thôi là sẽ đạt được điều mà mình khao khát. Nhưng, vì lợi ích trước mắt, vì lòng tự trọng, vì thói sĩ diễn, vì tầm nhìn ngắn, mình đã vứt đi tất cả và bước sang một bước ngoặt khác. Nhiều lúc nghĩ lại, có thất bại đấy, có cay đắng, có sự dày vò, có cả những niềm tiếc nuối, nhưng đó đã là lựa chọn của mình, và vì vậy hãy sống hết mình với chọn lựa đó và làm cho nó tốt hơn bằng niềm lạc quan và cố gắng của mình.
Cuộc đời, như Nguyễn Huy Thiệp đã cay đắng nhận xét, rằng nó ô trọc, trần trụi và lạnh lùng lắm. Nhưng loài người lại khoác lên nó một bức màn ảo tưởng giăng đầy những mỹ từ, những sự cứu rỗi, những niềm tin mù quáng... Nhưng, nếu không sống bằng niềm tin và sự ảo tưởng, thì sự cố gằng làm người của mỗi số phận còn có ý nghĩa gì nữa đây? Có lẽ, bài học đắt giá nhất sau gần 3 năm lăn lộn với nghề, là sự thức tỉnh về bản chất của đời sống này. Một sự thức tỉnh đã bị đánh đổi bằng rất nhiều thất vọng và đau đớn mà trước đó, khi ở tuổi 20 đã nhìn và nghĩ một cách khác về cuộc đời. Nó trần tục, ô trọc, đầy rẫy những sự bất nhẫn, độc ác, và khốn nạn, thế nhưng, chẳng nhẽ ta lại tước bỏ ở tâm hồn mình cái đức tin sáng trong của tuổi 20 ư? Nếu ta tước bỏ nó, thì hóa ra, ta đang tước bỏ và chà đạp nguồn sáng duy trì những nỗ lực tồn tại của mình ư?
Cứ tìm sẽ thấy, cứ đi sẽ đến...

bucxuc

ở khu nhà đang ở, chiều nào đi làm về cũng nhìn thấy trên những con đường vốn dành cho người đi bộ lồ lộ những viên gạch. Đó là tàn tích cuối cùng còn sót lại của những trận bóng đá của thanh niên CN- XD tràn vào. Một viên gạch có đáng là gì? nhưng là viên gạch nằm ngổn ngang trên đường đi của hàng chục cái xe máy, xe đạp, người đi bộ đi lại mỗi chiều. Viên đá nhỏ khiến người ta ức chế. Vì sự ngu dốt, vô trách nhiệm và ươn hèn của ban quan lý. Vì sự thiếu ý thức của một lũ người cũng được ăn học đến trường. Còn bao nhiêu sự vô ý thức nữa diễn ra hàng phút, hàng giờ, hàng ngày trên đất nước này...

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2009

Nếu một quốc gia muốn hiện đại hóa, nó không chỉ phải áp dụng nền kinh tế thị trường, mà nhất định phải áp dụng một nền dân chủ đại nghị cho hệ thống chính trị. Nếu không, dân tộc đó sẽ không thể nào có được một nền kinh tế thị trường lành mạnh, và cũng sẽ không thể trở thành một xã hội hiện đại với nhà nước pháp quyền. Trái lại, nó sẽ rơi vào cảnh của nhiều nước đang phát triển, gồm cả Trung Hoa: quyền lực bị thương mại hóa, tham nhũng lan tràn, một xã hội phân rẽ giữ người giàu và dân nghèo

Hồi ức ghi lại của Triệu Tử Dương

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2009

kỹ năng mềm cho các công chức nhà nước- nền giáo dục- não trạng của cơ quan công quyền....

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2009

Những ngày thật kỳ lạ
Có thời gian rảnh rỗi dành cho gia đình
Có thời gian tĩnh lặng để mà suy nghĩ
Thảnh thơi mà cũng đau đáu
Bình yên mà đầy giông bão
Mất ngủ rồi lại ngủ li bì
Bất an đủ để không thể làm một việc cho ra hồn
Hãy cố lên Đã trải qua nhiều khó khăn và thất bại
Chỉ còn một cách là đứng lên và đi tiếp, đi tiếp với sự lạc quan và tin tưởng. Hành động để mà thay đổi....

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2009

Tối qua, nói chuyện với một người bạn, thấy anh trầm ngâm tâm sự về ước muốn duy nhất của mình. Đó là ước muốn được mua một mảnh đất nhỏ gần một ngọn núi hay dòng sông nào đó, xây một căn nhà cấp 4 nho nhỏ, tự trồng rau, cày ruộng, nuôi gà, nuôi lợn để duy trì nhu cầu tồn tại và thời gian còn lại thì đọc sách, nghiên cứu... Nhưng có lẽ, giấc mơ này chẳng thể thực hiện vì anh còn quá nhiều mối ràng buộc với đời sống này
Những ràng buộc này là gì:
- Sự kỳ vọng của cha mẹ
- Những trách nhiệm và nghĩa vụ của một con người bình thường: công danh, sự nghiệp, lấy vợ, sinh con, phụng dưỡng cha mẹ
- Những tham, sân, si của cá nhân
....
Đôi lúc, mình cũng muốn vứt bỏ tất cả, bỏ đi thật xa, cứ lang thang, lang thang như một kẻ tự do ôm trong tay cả thế gian này. Muốn tích lũy thật nhiều vốn sống, trải qua nhiều cung bậc của cuộc đời, mở mắt nhìn thế giới... và viết truyện, làm thơ, viết tiểu thuyết... tất cả chỉ để thỏa mãn tình yêu dành cho văn chương và cuộc đời này
Thế nhưng, đã nhiều năm đi qua, những ước mơ thì cứ lùi xa, còn con người thì càng bó buộc trong những ràng buộc và trách nhiệm phải làm sao kiếm được nhiều tiền, phải làm sao có được một công việc tử tế và kiếm chút danh tiếng, phải lấy chồng, sinh con và báo hiếu cho cha mẹ... Cuộc đời từ chỗ nhẽ ra phải trở thành một cuộc chơi, get in nó, sống và trải nghiệm, hạnh phúc, khổ đau với mọi cung bậc của nó, thì lại trở thành những gánh nặng, bó buộc và cuối cùng là sự bất hạnh vì không được sống với con người thật của mình và không đến cùng với những điều mình mong muốn
Nhìn ở một góc nào đó, thì có lẽ phải tự trách chính bản thân mình
Nhưng nếu quan sát rộng ra thì trong xã hội này có rất nhiều con người đang phải dằn vặt mình với một đời sống như thế. Đứa bạn đi học nước ngoài bảo mình: Tớ căm thù nền GD VN P ạ. Lúc nào chúng ta cũng bị ép vào một cái khuôn, học văn học sử học địa phải trả lời đúng cái khung mới được điểm cao, mới được đanh giá là khá giỏi, mặc dù cái khung ấy nó đã lạc hậu, lỗi thời và áp đặt quá rồi. Đứa bạn tớ đã tự tử vì nó thích theo đuổi âm nhạc nhưng bố mẹ lại ép học kiến trúc để nối nghiệp; lúc học kiến trúc muốn sáng tạo, phá cách thì lại không được cổ vũ vì đi lệch với cái khung mà thầy giáo đã giới hạn và cũng chính tự thầy chôn mình ở trong đó
Cái quý nhất của con người là gì? Phải chăng là sức khỏe? là sự lao động? hay là sự TỰ DO? Một đời sống hạnh phúc khi họ được sống thật và sống đến cùng với sự tự do của mình. Nhưng nhìn vào tất cả những gì đang diễn ra trong đời sống này, từ giáo dục cho đến chính trị, tinh thần, kinh tế, văn hóa, xã hội... thì thấy rằng, người VN cũng là một trong những dân tộc bất hạnh nhất thế giới này, vì chúng ta chỉ là một dân tộc có độc lập, nhưng còn TỰ DO...???

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2009

Nhiều khi nhìn lại xung quanh

Thời gian, năm tháng, sự thay đổi của mỗi cuộc đời, số phận và những biến thiên của thời cuộc... Bỗng nhiên nhớ lại câu trả lời của nhà văn Nguyên Ngọc trên trang talawas trước thềm ĐH X của DCSVN năm 2006 là "Cuộc sống vẫn lừng lững trôi" Phải, cuộc sống vẫn lừng lững trôi và những người trí thức lạc quan yếm thế như Nguyên Ngọc vẫn tin rằng, rồi thế cuộc sẽ đổi thay, đất nước này sẽ tiến bộ hơn, phát triển hơn, tự do hơn... Đã ba năm qua, kể từ đại hội đã được nhiều người kỳ vọng như một mốc của năm 1986, khi lần đầu tiên người ta được công khai mà bàn về các vấn đề đa đảng, sở hữu nhà nước và sở hữu tư nhân, tự do báo chí, tự do tôn giáo... trên các phương tiện thông tin đại chúng... Một chút thủ thuật nhỏ của nhà cầm quyền độc tài đã khiến cho đám dân đen bừng lên muôn vàn những khát khao về một sự thay đổi khi đã phải sống quá lâu trong một bầu không khí ngột ngạt, bức xúc… Nhưng rồi, cái gì của Cesra đã trở về với Cesra... Chưa bao giờ mọi thứ về mặt kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội... lại trở nên tồi tệ như vậy. Tài nguyên được xới lên bán cho kẻ thù, những nhóm lợi ích thao túng cả về chính trị lẫn kinh tế, môi trường bị tàn phá, tham nhũng trầm kha, báo chí bị bịt miệng, người dân mất lòng tin, những mầm dịch bức xúc xã hội sôi sục, nhiều hơn những người tin vào việc tiền có thể không mua được tất cả nhưng nhiều tiền hơn sẽ mua được tất cả và vẫn không ít kẻ ngây thơ vẫn tin rằng, chỉ cần phấn đấu hết sức mình, đi một cách trung thực bằng năng lực của mình thì sẽ được nhà nước này trọng dụng.. Bên kia bờ ảo vọng của Dương Thu Hương vẫn chưa lúc nào vơi đi tính thời sự rằng thật đáng thương cho những kẻ còn giữ những niềm tin ngu ngốc vào sự minh bạch, đạo đức, biết trọng dụng người tài, người có năng lực của bộ máy lãnh đạo này. Kẻ có tài hay người vô dụng mà không biết luồn lách, lươn lẹo, nịnh bợ, và biết cái mà cả xã hội này đang điên đảo lên là “ QUAN HỆ” thì có phấn đấu đến mạt đời cũng chỉ mãi mãi dừng lại ở vị trí như vậy… BIẾT QUAN HỆ trở thành giá trị sống được tôn thờ hàng đầu trong xã hội VN và là hệ quy chiếu cho mọi con đường dẫn đến thành công.
Trong lúc ấy, nền báo chí mà tôi tham gia như là một thành viên trong hệ thống, thì đang ở trong một tình trạng như thế nào? Sau những cuộc đàn áp, dằn mặt thô bỉ của chính quyền, thì có thể nói, ở khắp nơi, báo chí đang rơi vào một cơn khủng hoảng tồi tệ của nó. Cái gọi là lề đường bên phải – một thứ ranh rới tưởng như mơ hồ đã trở thành những tấm gông vô hình treo lủng lẳng trên đầu các ông TBT và cá nhân mỗi phóng viên trong các tòa soạn. Tham nhũng ư, sự mất dân chủ ư, sự thao túng của các nhóm lợi ích, các cá nhân chỉ vì những quyền lực cá nhân trước mắt mà sẵn sàng đưa dân tộc lùi về 20- 30 năm phát triển… ư, bô xít ư, hoang sa- trường sa ư, sự bất lực của chính quyền trong việc quản lysy mọi vấn đề của dân tộc này, đất nước này ư, tất cả được khoác lên một chữ “nhạy cảm”” vùng cấm”. Thậm chí ngay cả quyền yêu nước- cái quyền thiêng liêng nhất của một cá nhân cũng bị đặt vào lề đường bên phải của nó. Nền báo chí của lề đường bên phải đang cung cấp cho độc giả những món ăn hàng ngày gì đây? Chuyện lộ hàng, lộ ngực, sex, cướp, giết, hiếp… tất cả những gì gọi là lá cải, tất cả những gì không động đến chính trị, đến vùng nhạy cảm, tất cả những gì cổ vũ cho sự ngu dân, cổ vũ cho sự hưởng thụ, cổ vũ cho những thị hiếu thấp hèn, cổ vũ cho lòng tham, sự đốn mạt về đạo đức và tinh thần của đám đông được lên ngôi. Người ta cần gì những cái gọi là luysy tưởng, là ước mơ, là sứ mệnh cao cả của những công dân yêu nước, cái gọi là trí thức dấn thân, là phản biện, là những người ngược dòng cảnh báo cho những điều tồi tệ của xã hội, cái gọi là tự do, là tiến bộ, là phát triển. Cứ lá cái đến cùng, giải trí đến cùng, tầm thường thị dân thõa mãn những nhu cầu thấp hèn đến cùng, thế là bán được báo, là có tiền, là sống, là tồn tại và quan trọng nhất là AN TOÀN. Nền báo chí này sẽ đi đến đâu? Đất nước? dân tộc này sẽ đi đến đâu? Hơn 50 triệu nông dân đang cày mặt trên những luống ruộng, đổ mồ hôi sôi nước mắt trên những đường phố, những công nhân bị bóc lột trong những nhà máy đa quốc gia với đồng lương 2 đô/ 1 ngày trong khi những chiếc áo họ làm ra có thể bán tới hàng trăm, nghìn đô trên thị trường thế giới, những người phải nộp hàng trăm triệu cho công ty môi giới để rồi bị lừa đảo và chà đạp cả về thể xác, lẫn tâm hồn nơi xa xứ, những cô gái phải lột truồng để cho thằng đàn ông ngoại quốc sờ ngắm mua về làm vợ, những người tiêu dùng bị lừa đảo mà không có một phương tiện hữu hiệu để bảo vệ, cả một thế hệ đang cuồng say trong cơn lốc làm giàu một cách nhanh nhất, sự lên ngôi của những giá trị tiền bạc và quyền lực mà để có được nó, người ta bất chấp tất cả
Ai là người đứng ra để cảnh báo những điều này? Làm sao để mỗi người thức tỉnh và nhận ra mình cần làm gì? Phải làm gì để cuộc sống của chính mình, cuộc sống của con cháu mình, cuộc sống của đồng bào mính và đât‎ nước mình phát triển hơn, tự do, tiến bộ hơn?
Làm gì đây?
Một ngày tồi tệ. Tồi tệ. Đã rất lâu mới rơi vào một cuộc khủng hoảng đời sống lớn lao như vậy. Buổi tối, nghe đi nghe lại đến hàng chục, hàng trăm lần bản Poeme của Secret Garden trong bóng đêm. Những giai điệu réo rắt và sáng trong chẳng thể nào tan đi niềm cay đắng đang ủ dột trong cõi lòng. Chưa bao giờ lại muốn vứt bỏ tất cả mọi thứ như lúc này. Vứt bỏ tất cả. Tất cả những điều đã làm mình u uẩn và đau buồn suốt một thời gian qua. Sống như thế này, mà là sống ư? Yêu như thế này mà là yêu ư? Sống cứ lao đầu về phía trước mà không biết mình cần một cái đích như thế nào? Sống mà lúc nào cũng vật vã khổ sở vì sự đơn độc, thiếu vắng những yêu thương và chia sẻ? Còn tình yêu ư? Yêu mà không thể nói với nhau một cách sung sướng những điều nhỏ nhặt nhất? cũng chẳng hề nhớ nhung để mà khao khát gặp gỡ? lúc nào cũng chỉ muốn vứt bỏ, vứt bỏ và xóa tất cả mọi thứ ra khỏi bộ nhớ. Một thứ tình cảm nhàm chán và nhạt nhẽo kéo dài. Hai con người tồn tại bên nhau lạt lẽo chỉ đầy lên, đầy lên nỗi ức chế, buồn chán dai dẳng, dai dẳng đến mức như đang giết chết đi trong tôi tất cả mọi yêu thương, mọi rung động của những ngày xưa, của một thời xa lắm, xa lắm. Những ức chế về tình cảm, những thử thách của công việc, sự trồi lên trật xuống của biểu đồ cuộc đời, sự đơn độc và những nỗi khổ đau dày vò... Thế mà vẫn phải gồng mình lên để mà sống, để mà đi tiếp vì chẳng còn sự chọn lựa nào khác
mẹ kiếp cuộc đời! mẹ kiếp bản thân! mẹ kiếp tất cả, tất cả.....

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2009

oiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

Cô độc, buồn chán và bế tắc, có thể gào lên mà gọi tên tất cả những cảm giác đang xâm chiếm và ngự trị trong tôi lúc này. Trưa nay, bảo với chị C, là em đang cảm thấy bị tắc ở tất cả mọi giác quan, mọi cảm xúc, mọi ý nghĩ, mọi sự sống nhỏ nhoi nhất đang tồn tại trong cơ thể mình. Mỗi giây, mỗi phút trôi qua lại là một cực hình khi không biết đến rồi ngày mai mình sẽ làm gì, sự tồn tại của mình có ý nghĩa gì đây và cuối cùng thì mình muốn gì? Điều gì sẽ làm cho mình cảm thấy hạnh phúc? Vẫn là những câu hỏi đó lặp đi lặp lại, vẫn là những cơn khủng hoảng quay đi quay lại như một chu kỳ hình sin của đời sống. Có lẽ, ước muốn duy nhất và cuối cùng của mình trong thời điểm này, là được trở về nhà, ăn cùng bố mẹ một bữa cơm, nói những câu chuyện vu vơ về anh em, hàng xóm… như những ngày còn học phổ thông, đạp xe trên những con đường vắng, vẩn vơ với những ý nghĩ về chuyện học hành, chuyện tương lai, chuyện tình cảm… Bây giờ, đời sống của mình khô cằn quá, thiếu ý nghĩa quá, thiếu yêu thương quá.. và quan trọng nhất là không có một người ở bên cạnh thực sự là một chỗ dựa, một đồng hành, một chia sẻ…
Đôi lúc tôi nghĩ về bản thân và những người xung quanh mình. Đôi lúc tôi thấy căm thù cuộc sống khi cứ phải dậy từ sáng sớm chưa bước xuống giường đã phải nghĩ hôm nay mình phải làm những việc này, việc khác, căm ghét phải đi giữa dongg đời xô bô, chen lấn về phía trước để đến một cuộc hẹn cho đúng giờ, căm ghét phải xin xỏ, phải tô vẽ về cuộc đời người khác như một đứa bồi bút bẩn thỉu, căm ghét khi phải làm những điều mình không thích chỉ để kiếm được mấy đồng duy trì một sự sống mà bản thân mình chả hề cảm thấy hạnh phúc. Nhưng ngoài cuộc sống đó ra tôi còn một sự lựa chọn nào khác đây? Đúng như một vài người đã nhận xét, tôi quá hèn nhát và bảo thủ để có thể sống một cuộc đời khác, một cuộc đời mà mình thực sự mong muốn? Cuộc đời đó là gì> đôi lúc tôi tự hỏi về nó? Sống hết mình, trải nghiệm mọi cung bậc, cảm giác, mọi vùng đất? đi lang thang đó đây, làm đủ nghề khác nhau, lắng nghe những câu chuyện về cuộc đời của những con người khác nhau? Câu chuyện của những người già như bà nội trước khi chết chỉ khao khát một ước muốn là đi bộ đến một phiên chợ quê, gánh theo vài nải chuối, mớ rau, mua cho ông mấy cái bánh rán, gặp mấy bà bạn già nói vài câu chuyện về đồng áng, nhà cửa, chó mèo… Câu chuyện của những người trung niên như bố mẹ mình với những bi kịch về một đời sống hôn nhân không hạnh phúc khi cứ phải cố sống với nhau về một mớ trách nhiệm lùng nhùng Câu chuyện của những người phụ nữ tuổi 30 khi đứng giữa ranh giới giữa một bên là sống theo quy luật, theo thói quen, theo định kiến, nguyên tắc của số đông thì sẽ an toàn nhưng bất hạnh và một bên là sống một cuộc đời thú vị nhưng mạo hiểm… Câu chuyện của một người ăn xin, một bà quét rác, một ông xe ôm cho đến câu chuyện của một lãnh đạo, chính khách… ở đằng sau tất cả những cảnh cửa tưởng là hạnh phúc mà hóa ra lại bất hạnh, tất cả cánh cửa bất hạnh hóa ra lại là hạnh phúc… Đời sống còn biết bao nhiêu điều còn chưa thể khám phá và tôi, nhiều lúc tự hỏi mình, rằng mình có bình thường không, khi cho đến tận tuổi này, vẫn không cảm thấy sốt ruột và khao khát một cuộc sống như bao người con gái bình thường khác mong muốn? Lấy chồng, sinh con, chăm lo con cái, tất tả kiếm sống, tất tả tồn tại, rồi già nua, rồi chết… Ôi cuộc sống, có những lúc tôi muốn gào lên là ta căm thù mi, nhưng tôi vẫn phải tồn tại, vẫn phải sống, vẫn phải ngụy biện cho mọi việc mình làm, vẫn phải ru ngủ, vẫn phải thỏa hiệp để trở thành một người bình thường khi mà trong lòng lúc nào cũng đầy giông bão và nỗi khát khao được quẫy đạp, được bung phá, được dứt bỏ và vò nát những gì đang nghĩ, đang làm, đang sống để trở thành một người bình thường như thế này đây?
Con đường, ngọn gió và biển cả, sự tự do sống đến trọn vẹn cho những gì mình khao khát… cuối cùng, sẽ chỉ là một ảo vọng, một giấc mơ đẹp của tuổi 20 Bởi lẽ sau những dòng viết này đây tôi sẽ trở lại với màn hình máy tính của những công việc, những deadline, những kế hoạch, những việc phải làm để sống như một kẻ bình thường giữa cuộc đời đáng chán này….

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009

Có một thời gian nào đó, bỗng nhiên những khó khăn xô nhau đổ ập đến và tôi không biết phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó. 27 tuổi, 3 năm đi làm, thời gian đã cho và lấy đi nhiều thứ, nhưng có một thứ chẳng thể xóa đi được, đó là nỗi bất an và hoang mang khi sống trên cõi đời này
Chưa đầy 2 năm, anh ra đi rồi đến bà nội... những mất mát và đau buồn xô nhau đổ ập đến, chưa nguôi ngoai nỗi đau này đã phải đối mặt với nỗi khau khác. Chẳng có cảm giác nào đau khổ hơn khi ta biết rằng sẽ mãi mãi trong cuộc đời này ta không còn được gặp một người thân yêu ruột thịt của ta nữa. Không muốn nghĩ đến những điều đau buồn nhưng sự mất mát và hụt hẫng cứ đè nặng trong tim Và cả những sự hoang mang về một tương lai phía trước. Mãi mãi vẫn là sự cô độc đó, là sự tìm kiếm đó để rồi lại thất vọng, sự bi quan dày vò đó, nhưng mà vẫn phải sống, vẫn phải vững vàng mà bước đi trong cuộc đời này, với những hi vọng và những niềm tin...

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2009

David Thái- Giám đốc chuỗi cà phê Highlands:

TÔI ĐÃ TỪNG RẤT GIÀU NHƯNG KHÔNG HẠNH PHÚC

Nằm ở tầng trệt của tòa cao ốc Saigon Centre trên một trong những con đường đắt nhất thành phố Hồ Chí Minh, Highlands Coffee Lê Lợi giống như một biểu tượng, hơn là một quán cà phê. Cái nóng hầm hập của Sài Gòn tưởng như không thể chạm tới không gian phía sau làn kính đen thẫm, nơi một vài nhóm doanh nhân, vài ba nghệ sĩ tên tuổi hay những du khách nước ngoài đang nhâm nhi tách cà phê trong cái mát lạnh của điều hòa và tiếng nhạc Jazz êm dịu. Ông chủ của quán cà phê này và cả hệ thống hơn 70 quán Highlands khác rải khắp Việt Nam, ngồi đối diện tôi ở một góc nhỏ, mang phong cách hài ước và hồn nhiên của một sinh viên hơn là một doanh nhân đã trải qua một hành trình 15 năm lập nghiệp không ít gian truân và cay đắng…

1995

Đó là thời điểm chàng thanh niên người Mỹ gốc Việt David Thái trở về Việt Nam với vèn vẻn 700 đô la trong túi. Trước đó, với tấm bằng quản trị kinh doanh và triết học loại xuất sắc, David Thái có thể dễ dàng bước vào một công ty danh tiếng và bắt đầu cuộc sống của một nhân viên sáng comple cà vạt đến công sở trên một con xe đắt tiền, tối tụ tập bạn bè ở những quán bar hoặc sàn nhảy và mỗi dịp cuối tuần lại “xả hơi” ở các trang trại, khu resort sang trọng.

Nhưng chàng trai trẻ chẳng thể lập trình một cuộc đời hoàn hảo.

23 năm nói thứ ngôn ngữ duy nhất là tiếng Anh - Mỹ, yêu và kết bạn với người Mỹ, sống, trải nghiệm và trưởng thành với nền văn hóa Mỹ chảy rần rật trong huyết quản, nhưng mỗi khi soi gương, David Thái không thể chối bỏ hình hài Á Đông với tóc đen, da vàng, mũi tẹt. “Tôi là ai? Là người Việt Nam nghĩa là như thế nào? Cội nguồn của tôi là gì?” Những câu hỏi cứ vang lên dày vò tâm hồn chàng trai trẻ, và như một tiếng gọi của định mệnh, anh đã quyết định trở về Việt Nam để tìm câu trả lời cho chính mình bằng suất học bổng một năm học tiếng Việt và văn hóa Việt Nam tại trường Đại học Bách Khoa Hà Nội. Và bắt đầu từ đây, cuộc đời của David Thái đã xoay chuyển sang một lối rẽ khác, mà sau này khi chiêm nghiệm lại, anh đã gọi nó bằng cái tên “số mệnh” người Việt vẫn thường hay gọi.

Chỉ vài tháng đến Việt Nam, nhờ công việc trợ lý cho các tổng giám đốc (CEO) của tạp chí Time trong chương trình "Time News Tour" tại Hà Nội, David Thái đã được một số CEO gợi ý cho một dự án kinh doanh ở Việt Nam và quán café Âu Lạc nằm ven bờ hồ Hoàn Kiếm chính là kết quả của ý tưởng này. Quán cà phê do một công ty ở Hà Nội đứng tên, David Thái làm chân chạy bàn nhưng mọi ý tưởng từ địa điểm, nội thất, pha chế cà phê đến phong cách phục vụ đều do anh thiết kế. Hơn một năm sau, khi quán cà phê bắt đầu sầm uất, phía công ty đứng tên yêu cầu thu lại quán và đề nghị anh đảm nhiệm chức “tư vấn viên”. Cũng vào năm đó, cuộc khủng hoảng tài chính châu Á bước vào tâm xoáy, mất việc, thủ tục lập công ty khó khăn, khóa học tiếng Việt kết thúc, bạn gái thúc giục… David Thái ngổn ngang giữa hai dòng. Một là trở về nước Mỹ bắt đầu lộ trình thi vào một công ty, mua nhà, sắm xe và hưởng thụ một đời sống vật chất phong phú. Hai là ở lại Việt Nam với hai bàn tay trắng và một khối thất vọng chất đầy từ những cú “sốc” văn hóa chưa bao giờ có thể hình dung đến. Và David Thái đã giải quyết bài toán ”tồn tại hay không tồn tại” bằng quyết định ở lại để giúp một người bạn thân thiết của anh - chính là người rửa cốc chén ở quán cà phê Âu Lạc (sau này là phó Tổng Giám đốc của công ty Việt Thái) lập nghiệp. Thế nhưng, từ trong thẳm sâu tâm hồn, anh biết sự ở lại của mình chính là vì lời mắc nợ “Người Việt Nam như thế nào?” vẫn chưa được thấu đáo đến tận cùng.

2002

Tại tòa nhà toà nhà Metropolitan, đối diện nhà Thờ Ðức Bà thành phố ồ Chí Minh, quán cà phê Highlands đầu tiên được khai trương với một phong cách lãng mạn mang hơi hướng cà phê Pháp. Sau đó một tuần, một quán Highlands khác mở ở Hà Nội đánh dấu cuộc đổ bộ của một hệ thống cà phê hiện đại trên khắp các đô thị lớn của Việt Nam. David Thái nhẩm lại: năm 1998-1999 thành lập công ty với văn phòng năm nhân viên và một máy điện thoại, năm 2000 viết kế hoạch kinh doanh cà phê, 2001 thương hiệu Highlands ra đời với những gói cà phê rang say đưa vào các khác sạn, siêu thị và để ra đời quán cà phê Highlands đầu tiên thì anh phải mất năm năm chuẩn bị nguồn lực. Có ai ngờ đến vào đúng năm 2002 đó, khi Highlands lan khắp nơi như vòi rồng hút khách, số lượng nhân viên tăng vọt lên hơn 300 người, đơn đặt hàng chạy không xuể… lại là lúc David Thái rơi vào cơn trầm cảm tồi tệ nhất thời trai trẻ. Cả sáu tháng liền trong lúc vợ con đang say ngủ thì người đàn ông này ngồi bất động trước bàn làm việc và liên tục đặt cho mình câu hỏi: Tại sao tôi không cảm thấy hạnh phúc? Tôi đang tìm kiếm điều gì? Những giá trị nào sẽ tạo nên ý nghĩa tồn tại của cuộc đời tôi? Sau một thời gian vật vã, David Thái đã cay đắng nhận ra mình không có tuổi thanh niên đích thực khi từ rất lâu đã không biết đến việc đọc sách, viết, suy ngẫm, chơi thể thao và chăm sóc người vợ mới sinh con. Cuối cùng, vào một đêm gần sáng, David Thái đã nhảy lên kêu hét khi “ngộ” ra con đường đến với hạnh phúc. Với cá nhân, đó là việc dành thời gian cho những đam mê, sở thích bị đánh mất từ lâu. Với gia đình, đó là yêu thương và sẻ chia chứ không phải là một ngôi biệt thự, chiếc xe đời mới hay chuyến du lịch đắt tiền. Với Highlands, đó phải là một mô hình kinh doanh giá trị kết tinh những chiều sâu văn hóa và tinh thần độc đáo, chứ không chỉ đơn thuần là một cái tên để kinh doanh và kiếm lợi nhuận.

Để hiện thực hóa tham vọng biến Highlands trở thành những gì tuyệt vời nhất về cà phê, David Thái quyết tâm xây dựng một bộ tiêu chuẩn quốc tế nghiêm ngặt cho Highlands từ khâu chọn lọc, chế biến, pha chế cho đến phong cách phục vụ. Một trung tâm chế biến cà phê Highlands với phòng thí nghiệp cùng hệ thống máy móc hiện đại đã ra đời để đảm bảo chất lượng tuyệt đối từ khâu chọn nguyên liệu, kiểm tra các mẫu hàng, bảo quản đến rang xay và đóng gói. “Đem cái gì tốt nhất của thế giới đến Việt Nam và đem cái gì tốt nhất của Việt Nam ra thế giới, đó là sứ mệnh của chúng tôi nhằm biến Highlands trở thành một thương hiệu của châu lục, của toàn cầu với cốt lõi là tâm hồn và những giá trị Việt”. David Thái tự tin nói về tham vọng của mình đã được củng cố khi hiện nay Highlands đã có khoảng 2000 lời mời nhượng quyền thương hiệu, trong đó có rất nhiều công ty đến từ Anh, Mỹ, Úc. Tuy nhiên, với những gì đã đạt được, David Thái nói anh mới chỉ đạt được 2 trong 10 bước của lộ trình đưa Highlands thành thương hiệu Việt Nam mang tính toàn cầu dựa trên những giá trị độc đáo về văn hóa và tinh thần. Điểm mấu chốt cũng chính là khó khăn lớn nhất là việc đào tạo con người của Highlands từ người vun luống cà phê, người tách lựa từng hạt cà phê cho đến người bưng ly cà phê phục vụ... làm sao phải lĩnh hội và thấm thía sâu sắc triết lý sống còn “serving people - not serving coffee” của thương hiệu. Trong niềm tin của mình David Thái luôn nghĩ rằng mỗi con người đều có một chìa khóa mở cửa mọi tiềm năng, vì thế anh không tiếc công sức và tiền của xây dựng một trung tâm đào tạo nhân lực riêng của Highlands với quyết tâm xây dựng một nguồn lực con người đạt tiêu chuẩn quốc tế trong tư duy và phong cách làm việc nhưng tâm hồn vẫn thấm đẫm văn hóa Việt. Trong số hơn 2000 nhân viên Highlands có 25 nhân viên nước ngoài đến từ nước Anh, Mỹ… đảm nhiệm mọi vị trí kể cả phục vụ bàn trên khắp các quán Highlands. Nhân viên của Highlands được hưởng mọi chế độ bảo hiểm, phúc lợi tốt nhất… để làm sao mỗi người coi công ty như gia đình của mình và từ đó họ quay lại phục vụ khách hàng và cộng đồng một cách tốt nhất có thể. David Thái nói, mỗi một có khoảng 5 triệu lượt bước chân đi vào Highlands trên cả Việt Nam và mục tiêu mà anh hướng đến chính là đưa Highlands trở thành một tiếng nói tác động đến cộng đồng nhỏ này bằng những hoạt động tuyên truyền về bình đẳng giới, giúp đỡ trẻ em nghèo đến trường, xóa bỏ định kiến ở các nhóm kỳ thị…

2009


Dường như, chỉ cách đây vài năm, mấy ai nghĩ đến một bãi đỗ xe thưa thớt, một vường hoa bị bỏ hoang, một vỉa hè lộn xộn lại có thể trở thành một quán cà phê sầm uất với một không gian lồng lộng gió nắng mà chỉ một thoáng hương cà phê cũng đủ gọi dậy mọi giác quan. Dường chỉ, chỉ ở cà phê Highlands, người ta mới có thể vừa thảnh thơi thưởng thức một ly Espresso-Full City Roast vừa ngắm những vệt nắng cuối ngày vương trên nóc nhà thờ Lớn thành phố Hồ Chí Minh hay nóc nhà Hát lớn Hà Nội. Như buổi chiều nay, khi tôi đang ngồi viết những dòng này tại một quán Highlands Hà Nội, thì phía trước tôi là một nhóm doanh nhân đang thương thảo về một bản hợp đồng, ngay bên cạnh là một nhà văn nổi tiếng đang mê mải đắm chìm trong thế giới của một cuốn sách, cách đó không xa là nhóm sinh viên sôi nổi bàn luận về một câu chuyện thời sự nào đó, cả những du khách nước ngoài, những đôi tình nhân, những đứa trẻ tung tăng chạy nhảy trong nắng chiều dịu nhẹ quyện hương cà phê thơm ngát... 15 năm đã đi qua, David Thái không nhìn Highlands như một hành trình lập nghiệp đầy gian khó, có nụ cười của hạnh phúc nhưng cũng không ít nước mắt đắng cay. Với anh, quan trọng và ý nghĩa hơn, đó là cuộc hành trình tìm về với chính mình để trả lời cho câu hỏi: Tôi là ai? Cội nguồn của tôi là gì? và Làm sao để sống một cuộc đời hạnh phúc? Ba đứa con của anh sinh ra trên mảnh đất này giờ đã nói tiếng Việt sõi hơn bố. Ngoài kinh doanh, David Thái còn dành rất nhiều thời gian cho đam mê đọc Triết học, viết và chơi thể thao như thời trai trẻ. Highlands - đứa con tinh thần của anh đã vượt ra một cái tên, một biển hiệu để trở thành một triết lý về phong cách sống của một đô thị lai căng nhiều giá trị!

Em co don ro dai cua toi oi

Một ai đó đã nói, trong mỗi con người đều có những khả năng đặc biệt nào đó. Từ rất lâu rồi, tôi đã mơ ước được sở hữu một khả năng đặc biệt, đó là khả năng nói chuyện với những người đã chết. Không biết có phải do bị ám ảnh quá nhiều vì những bộ tiểu thuyết hay không, nhưng khi đời sống ngày càng bế tắc đi, tôi lại càng có nhu cầu được giải phóng những u uẩn của mình bằng khả năng này. Thi thoảng, có những lúc giữa đêm, tôi trèo lên lan can, nhìn xuống cánh đồng phía trước nhà và bắt đầu phóng sức tưởng tượng. Tôi hình dung về gương mặt của những người thân đã mất, hoặc gương mặt của một người nào đó được nối ghép từ muôn nghìn đường nét của những người tôi đã gặp. Càng nhìn sâu vào bóng đêm, tôi lại càng thấy cuộc sống đó hiện lên rõ mòn một, dù rằng những đường nét của nó vẫn bị bao phù bằng một lớp sương mỏng mảnh mà có lẽ không bao giờ tôi chạm đến được.
Đôi lúc, có những ngày tôi sống trong một trạng thái thật kỳ lạ. Tôi nghe thấy ở trong mình có hai tiếng nói, một tiếng nói của cõi thực mà tôi đã quen đến từng thanh âm, và một tiếng nói khác, vọng ra từ một đáy sâu nào đó mà tôi không thể lần theo đến cội nguồn nảy sinh ra nó. Tiếng nói đó chẳng hề đưa lại một câu chuyện cụ thể, có bắt đầu, diễn biến và kết thúc như những câu chuyện cơm áo đến với tôi hàng ngày.
Nó chỉ đem lại cho tôi những dự cảm, những nỗi bất an mơ hồ mà ngay chính bản thân tôi cũng chẳng thể định hình. Nó là ai vậy? Phải chăng nó xuất phát từ một linh hồn nào đó còn ẩn sâu trong tôi. Mà có thể không phải, nó chỉ là một phần nào đó của kiếp sống trước vẫn đang lưu rớt vào kiếp sống này. Và tôi đang sống bằng hai thứ ký ức, một thứ ký ức có thể sờ mò, chạm ngắm nhờ những trải nghiệm đã tưng đi qua. Còn một vùng ký ức khác thao thiết bám đuổi mà chẳng bao giờ tôi có thể hình dung rõ ràng về nó. Nó cứ yên ổn sống trong tôi mà không hề biết rằng đã gây ra bao nỗi bất an, day dứt khi chưa tìm ra được cội rễ.

Tôi tồn tại trong thế giới này bằng hai bộ mặt. Một bộ mặt khoác nhiều mặt nạ khác nhau trong mỗi lần gặp gỡ với những nhân vật cần gặp gỡ để viết bài kiếm tiền. Mỗi một lần đó, tôi lại phải “lên đồng” cảm xúc của mình để hóa thân vào cuộc đời họ. Tôi vứt bỏ cái tôi của mình để hóa thác vào cuộc đời của người khác, nghĩ, khóc, nói, cười…bằng sự điều khiển của bộ óc và trái tim họ. Trở về nhà với những đêm trắng chong đèn, tôi lại sống trong những mảng tầng ký ức của người khác để viết lên cuộc đời họ, những cuộc đời có thực mà lại giả dối, giả dối vì chính cái nhìn chủ quan tôi áp đặt vào trong những bài viết. Khi được sống thực nhất với bản thân lại là lúc tâm trạng tôi xuống dốc một cách thảm hại nhất. Là lúc tôi nhìn đời sống bằng một con mắt chán chường của một kẻ không biết hiện tại đang có ý nghĩa gì và tương lai sẽ đi về đâu? Tôi đang có gì trong tay ngoài những thứ điên không thể nào rũ sạch này. Bên cạnh tôi không có những người thân ruột thịt nhất. Đã gần 8 năm nay tôi bám rễ vào chính mình như một điểm tựa dù tôi biết rằng nó mong manh, yếu đuối và đầy bất ổn, chỉ cần một cơn gió thoảng cũng đủ làm cái cây bật rễ ra khỏi mảnh đất đang cố bám trụ, không phải vì yêu thương, mà vì phải có một nơi chốn để duy trì sự sống.
Cuộc sống vẫn đang ở phía trước. Cuộc sống có lúc chẳng công bằng. Cuộc sống đôi khi là bi kịch. Giua những ước mơ không thể thực hiện do khả năng và hoàn cảnh. Con người, có lúc, không thể tự ru mình thành một kẻ ngốc để sống đơn giản, không thể xóa đi những suy nghĩ làm họ khốn khó nhưng chính nó lại làm nên ý nghĩa tồn tại của một cuộc đời duy nhất đó.
- Em cô đơn rồ dại của tôi ơi- LQV

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2009

Tôi là ai???